高阳台 观某女伶剧示王调甫

清代 严既澄
团梦声凉,啼春泪冱,无人解识芳心。霓羽飘残,空劳蝶守莺寻。 灵犀辜负芳华逝,奈三年楚玉愁深。趁华灯奋袖低昂,心绪愔愔。 新来省识东风恶,愿花魂无恙,残酹虔斟。几折秦讴,对人长是哀吟。 散花未解维摩病,怕蹉跎绿易成阴。敛筝弦拥髻归来,同怯鸾衾。
tuán mèng shēng liáng   chūn lèi   rén jiě shí fāng xīn piāo cán   kōng láo dié shǒu yīng xún
líng fāng huá shì   nài sān nián chǔ chóu shēn chèn huá dēng fèn xiù áng   xīn yīn yīn
xīn lái shěng shí dōng fēng è   yuàn huā hún yàng   cán lèi qián zhēn zhé qín ōu   duì rén cháng shì āi yín
sàn huā wèi jiě wéi bìng   cuō tuó 绿 chéng yīn liǎn zhēng xián yōng guī lái   tóng qiè luán qīn