高阳台 丰乐楼分韵得如字

宋代 吴文英
修竹凝妆,垂杨驻马,凭阑浅画成图。山色谁题,楼前有雁斜书。东风紧送斜阳下,弄旧寒、晚酒醒馀。自销凝,能几花前,顿老相如。伤春不在高楼上,在灯前敧枕,雨外熏炉。怕舣游船,临流可奈清臞。飞红若到西湖底,搅翠澜、总是愁鱼。莫重来,吹尽香绵,泪满平芜。
xiū zhú níng zhuāng   chuí yáng zhù   píng lán qiǎn huà chéng shān shuí   lóu qián yǒu yàn xié shū dōng fēng jǐn sòng xié yáng xià   nòng jiù hán wǎn jiǔ xǐng xiāo níng   néng huā qián   dùn lǎo xiàng shāng chūn zài gāo lóu shàng   zài dēng qián zhěn   wài xūn yóu chuán   lín liú nài qīng fēi hóng ruò dào 西   jiǎo cuì lán zǒng shì chóu chóng lái   chuī jǐn xiāng mián   lèi mǎn píng