高阳台 丁雁水招同观庄纬云目天卫公韬汝及仲儿集八境分赋 其二

清代 吴绮
霜柚垂金,烟霞泛碧,人间又满清秋。怀古登高,一时身在他州。 逋臣望阙肠应断,叹眉山、老泪难收。向西风搔首,而今白发盈头。 何当飞盖携游。有建安才子,正始英流。欲采芙蓉,徒怜渺渺芳洲。 江关岭海皆陈迹,算还输、沙际双鸥。且同教、倚醉凭栏,长啸登楼。
shuāng yòu chuí jīn   yān xiá fàn   rén jiān yòu mǎn qīng qiū huái 怀 dēng gāo   shí shēn zài zhōu    
chén wàng quē cháng yīng duàn   tàn méi shān lǎo lèi nán shōu xiàng fēng sāo 西 shǒu ér jīn   bái yíng tóu      
dāng fēi gài xié yóu yǒu jiàn ān cái zhèng   shǐ yīng liú cǎi róng lián   miǎo miǎo fāng zhōu      
jiāng guān lǐng hǎi jiē chén   suàn hái shū shā shuāng ōu qiě tóng jiào zuì píng lán cháng xiào dēng   lóu