高阳台 除夜

宋代 韩疁
频听银签,重燃绛蜡,年华衮衮惊心。饯旧迎新,能消几刻光阴。老来可惯通宵饮,待不眠、还怕寒侵。掩清尊。多谢梅花,伴我微吟。邻娃已试春妆了,更蜂腰簇翠,燕股横金。勾引东风,也知芳思难禁。朱颜那有年年好,逞艳游、赢取如今。恣登临。残雪楼台,迟日园林。
pín tīng yín qiān   zhòng rán jiàng   nián huá gǔn gǔn jīng xīn jiàn jiù yíng xīn   néng xiāo guāng yīn lǎo lái guàn tōng xiāo yǐn   dài mián hái hán qīn yǎn qīng zūn duō xiè méi huā   bàn wēi yín lín shì chūn zhuāng le   gèng fēng yāo cuì   yàn héng jīn gōu yǐn dōng fēng   zhī fāng nán jìn zhū yán yǒu nián nián hǎo   chěng yàn yóu yíng jīn dēng lín cán xuě lóu tái   chí yuán lín