高阳台 春日感怀用草窗碧山韵

宋代 江南雨
浅草烟轻,扁舟雨细,客魂犹滞香葭。春到江南,依稀故里邻家。 归鸿兀自无踪迹,便归来、恐被云遮。莫凭栏,绮梦醒时,月已西斜。 深宵只合孤窗守,怅红桥碧水,曲岸平沙。可惜流年,因循误了芳华。 明朝纵使相逢好,奈人间、别有天涯。最堪怜,楼外垂杨,岭上梅花。
qiǎn cǎo yān qīng   piān zhōu   hún yóu zhì xiāng jiā chūn dào jiāng nán   lín jiā
guī hóng 鸿 zōng   biàn 便 guī lái kǒng bèi yún zhē píng lán   mèng xǐng shí   yuè 西 xié
shēn xiāo zhī chuāng shǒu   chàng hóng qiáo shuǐ   àn píng shā liú nián   yīn xún le fāng huá
míng cháo zòng shǐ 使 xiāng féng hǎo   nài rén jiān bié yǒu tiān zuì kān lián   lóu wài chuí yáng   lǐng shàng méi huā