高阳台(春梦)

宋代 王茂孙
迟日烘晴,轻烟缕昼,琐窗雕户慵开。人独春闲,金猊暖透兰煤。山屏缓倚珊瑚畔,任翠阴、移过瑶阶。悄无声,彩翅翩翩,何处飞来。 片时千里江南路,被东风误引,还近阳台。腻雨娇云,多情恰喜徘徊。无端枝上啼鸠唤,便等闲、孤枕惊回。恶情怀,一院杨花、一径苍苔。
chí hōng qíng   qīng yān zhòu   suǒ chuāng diāo yōng kāi rén chūn xián   jīn nuǎn tòu lán méi shān píng huǎn shān pàn   rèn cuì yīn guò yáo jiē qiāo shēng   cǎi chì piān piān   chǔ fēi lái
piàn shí qiān jiāng nán   bèi dōng fēng yǐn   hái jìn yáng tái jiāo yún   duō qíng qià pái huái duān zhī shàng jiū huàn   biàn 便 děng xián zhěn jīng huí è qíng huái 怀   yuàn yáng huā jìng cāng tái