高阳台(陈君衡游未还,周公谨有怀人之赋,倚歌和之)

宋代 王沂孙
驼褐轻装,狨鞯小队,冰河夜渡流澌。朔雪平沙,飞花乱拂蛾眉。琵琶已是凄凉调,更赋情、不比当时。想如今,人在龙庭,初劝金卮。 一枝芳信应难寄,向山边水际,独抱相思。江雁孤回,天涯人自归迟。归来依旧秦淮碧,问此愁、还有谁知。对东风,空似垂杨,零乱千丝。
tuó qīng zhuāng   róng jiān xiǎo duì   bīng liú shuò xuě píng shā   fēi huā luàn é méi pa shì liáng diào   gēng qíng dāng shí xiǎng jīn   rén zài lóng tíng   chū quàn jīn zhī
zhī fāng xìn yìng nán   xiàng shān biān shuǐ   bào xiāng jiāng yàn huí   tiān rén guī chí guī lái jiù qín huái   wèn chóu hái yǒu shéi zhī duì dōng fēng   kōng shì chuí yáng   líng luàn qiān