高阳台

清代 龚自珍
嚼曲含香,吹笙聘月,华年心绪愔愔。十二重帘,重重阁住春阴。 花魂蝶梦飞难度,倩何人、料理幽襟。问春人,知否园亭,啼遍流莺。 生愁一点朝云散,把青梅细数,红豆闲吟。尚怯馀寒,争教负了香衾。 痴鬟不放熏篝稳,坠猩红、半幅吴绫。启湘屏,多病心情,忘系花铃。
jué hán xiāng   chuī shēng pìn yuè   huá nián xīn yīn yīn shí èr chóng lián   chóng chóng zhù chūn yīn
huā hún dié mèng fēi nán   qiàn rén liào yōu jīn wèn chūn rén   zhī fǒu yuán tíng   biàn liú yīng
shēng chóu diǎn zhāo yún sàn   qīng méi shǔ   hóng dòu xián yín shàng qiè hán   zhēng jiào le xiāng qīn
chī huán fàng xūn gōu wěn   zhuì xīng hóng bàn líng xiāng píng   duō bìng xīn qíng   wàng huā líng