高阳台

清代 龚自珍
南国伤谗,西洲怨别,泪痕淹透重衾。一笛飞来,关山何处秋声。 秋花绕帐瞢腾卧,醒来时、芳讯微闻。费猜寻,乍道向兰奴,气息氛氲。 多愁公子新来瘦,也何曾狂醉,绝不闲吟。璧月三圆,江南消息沈沈。 魂消心死都无法,有何人、来慰登临。劝西风,将就些些,莫便秋深。
nán guó shāng chán   西 zhōu yuàn bié   lèi hén yān tòu chóng qīn fēi lái   guān shān chǔ qiū shēng
qiū huā rào zhàng méng téng   xǐng lái shí fāng xùn wēi wén fèi cāi xún   zhà dào xiàng lán   fēn yūn
duō chóu gōng xīn lái shòu   zēng kuáng zuì   jué xián yín yuè sān yuán   jiāng nán xiāo xi shěn shěn
hún xiāo xīn dōu   yǒu rén lái wèi dēng lín quàn 西 fēng   jiāng jiù xiē xiē   biàn 便 qiū shēn