高阳台

宋代 李祁
瘦柳依桥,江枫伴岸,水乡十里帆斜。能几番寒,秋深处处人家。 西风不管尘寰事,到荒郊、冷换年华。新霜里,红翻柿叶,雪散芦花。 登楼却记当年意,有梦闻楚些,歌咽胡笳。不道相逢,依然愁损天涯。 薄游早倦人间住,问閒云,何处仙槎。枉凝眸,残照无言,缓送归鸦。
shòu liǔ qiáo   jiāng fēng bàn àn   shuǐ xiāng shí fān xié néng fān hán   qiū shēn chù chǔ rén jiā
西 fēng guǎn chén huán shì   dào huāng jiāo lěng huàn nián huá xīn shuāng   hóng fān shì   xuě sàn huā
dēng lóu què dāng nián   yǒu mèng wén chǔ xiē   yàn jiā dào xiāng féng   rán chóu sǔn tiān
báo yóu zǎo juàn rén jiān zhù   wèn xián yún   chǔ xiān chá wǎng níng móu   cán zhào yán   huǎn sòng guī