高阳台

宋代 王亿之
双桨敲冰,低篷护冷,扁舟晓渡西冷。回首吴山,微茫遥带重城。堤边几树垂杨柳,早嫩黄、摇动春情。问孤鸿,何处飞来,共唤飘零。 轻帆初落沙洲暝,渐潮痕雨渍,面色风皴。旅思羁愁,偏能老大行人。姮娥不管征途苦,甚夜深、尽照孤衾。想玉楼,犹凭阑干,为我销凝。
shuāng jiǎng qiāo bīng   péng lěng   piān zhōu xiǎo 西 lěng huí shǒu shān   wēi máng yáo dài zhòng chéng biān shù chuí yáng liǔ   zǎo nèn huáng yáo dòng chūn qíng wèn hóng 鸿   chǔ fēi lái   gòng huàn piāo líng
qīng fān chū luò shā zhōu míng   jiàn cháo hén   miàn fēng cūn chóu   piān néng lǎo háng rén héng é guǎn zhēng   shén shēn jǐn zhào qīn xiǎng lóu   yóu píng lán gān   wèi xiāo níng