高阳台

清代 冯煦
角断谯门,梧寒幕府,何郎重到销魂。骑竹欢游,而今石老云昏。 堂前燕子无归处,渺难寻、旧日巢痕。悄无言、吊月吟秋,不为闻猿。 百年富贵春婆梦,问黄鸡未唱,谁醒前尘。宝玦珊瑚,争知少小王孙。 长携手地新烟换,奈当时、倦柳都髡。共温存、岁晚江空,且倒清尊。
jiǎo duàn qiáo mén   hán   láng zhòng dào xiāo hún zhú huān yóu ér   jīn shí lǎo yún hūn    
táng qián yān zi guī chǔ   miǎo nán xún jiù cháo hén qiāo yán diào yuè yín qiū wéi wén   yuán        
bǎi nián guì chūn mèng   wèn huáng wèi chàng   shuí xǐng qián chén bǎo jué shān zhēng   zhī shào xiǎo wáng sūn    
zhǎng xié shǒu xīn yān huàn   nài dāng shí juàn liǔ dōu kūn gòng wēn cún suì wǎn jiāng kōng qiě dào qīng   zūn