高阳台

清代 吴藻
咏絮才高,量珠聘薄,春人冰透冬心。拥髻凄然,知它翠袖寒深。 邮亭一夜闲灯火,谅迢迢、梦冷秋衾。不风流。羔酒谁家斗帐销金。 莲胎纵把荷丝杀,奈桥霜店月。煮鹤烧琴,彩笔题残,杜兰香去难寻。 更无铃索将花护,怕天涯、绿叶成阴。仅生绡,供养云烟,添写愁吟。
yǒng cái gāo   liáng zhū pìn báo   chūn rén bīng tòu dōng xīn yōng rán zhī   cuì xiù hán shēn    
yóu tíng xián dēng huǒ   liàng tiáo tiáo mèng lěng qiū qīn fēng liú gāo jiǔ shuí jiā dǒu zhàng xiāo jīn        
lián tāi zòng shā   nài qiáo shuāng diàn yuè zhǔ shāo qín cǎi   cán   lán xiāng nán xún    
gèng líng suǒ jiāng huā   tiān 绿 chéng yīn jǐn shēng xiāo gòng yǎng   yún yān tiān xiě   chóu yín