高阳台

清代 吴藻
碧按冰丝,红抛石荐,花间膝上琴横。无限秋怀,垆香心事分明。 月蛾有约消停坐,便消停、坐到三更。最娉婷。娇太憨生,瘦可怜卿。 青天灵药愁多少,比风前绿绮,一样瑶情。除却凉蟾,夜深弹与谁听。 本来隔断银河水,莫猜它、丫髻吹笙。问芳名。想是飞琼,不是双成。
àn bīng   hóng pāo shí jiàn   huā jiān shàng qín héng xiàn qiū huái 怀   xiāng xīn shì fēn míng    
yuè é yǒu yuē xiāo tíng zuò   biàn 便 xiāo tíng zuò dào sān gēng zuì pīng tíng jiāo tài hān shēng shòu lián   qīng        
qīng tiān líng yào chóu duō shǎo   fēng qián 绿   yàng yáo qíng chú què liáng chán   shēn dàn shuí tīng    
běn lái duàn yín shuǐ   cāi chuī shēng wèn fāng míng xiǎng shì fēi qióng shì shuāng   chéng