高阳台

清代 郑文焯
灯市星阑,桥浜雪老,伤春倦赋登临。旧燕重逢,十年犹自巢林。 渡江柳眼青如许,见故人、江上愁心。感前尘,珠箔寒飘,镜缕颓侵。 东风又绿离忧草,记捐芳楚佩,题泪吴襟。梦冷铜驼,可怜人事俱沉。 五湖未了扁舟兴,怕乱愁、还比花深。掩园扉,行药归来,一枕春阴。
dēng shì xīng lán   qiáo bāng xuě lǎo   shāng chūn juàn dēng lín jiù yàn chóng féng shí   nián yóu cháo lín    
jiāng liǔ yǎn qīng   jiàn rén jiāng shàng chóu xīn gǎn qián chén zhū   hán piāo jìng   tuí qīn      
dōng fēng yòu 绿 yōu cǎo   juān fāng chǔ pèi   lèi jīn mèng lěng tóng tuó   lián rén shì chén    
wèi liǎo piān zhōu xīng   luàn chóu hái huā shēn yǎn yuán fēi xíng yào   guī lái zhěn   chūn yīn