高阳台

清代 张景祁
月苦啼鹃,堂空去燕,断肠人正悲秋。素柰横簪,云鬟无限清愁。 花阴暗怯金铃报,诉心情、鹦母前头。待句留、江渚潮深,莫放行舟。 天涯岂料惊风鹤,念绿杨城郭,遽赋离忧。镜槛琴台,黯然一别妆楼。 玉溪底事添惆怅,又无端、锦瑟成讴。绮窗幽、凉雨潇潇,怕上帘钩。
yuè juān   táng kōng yàn   duàn cháng rén zhèng bēi qiū nài héng zān yún   huán xiàn qīng chóu    
huā yīn àn qiè jīn líng bào   xīn qíng yīng qián tou dài liú jiāng zhǔ cháo shēn fàng xíng   zhōu        
tiān liào jīng fēng   niàn 绿 yáng chéng guō   yōu jìng kǎn qín tái àn   rán bié zhuāng lóu    
shì tiān chóu chàng   yòu duān jǐn chéng ōu chuāng yōu liáng xiāo xiāo shàng lián   gōu