高阳台

清代 周之琦
黄叶风多,青苔篆蚀,残碑尚认啼痕。怨魄归来,愁他蛱蝶罗裙。 一弦一柱哀琴语,打群莺、枝上消魂。最无端,玉骨凄凉,娟袂难分。 娃宫谁问伤心史,只潘花小字,犹纪贞珉。妙墨重镌,依然金碗千春。 埋香那觅三兴土,掩颦蛾、灰冷齐云。但从今,墓草年年,休长情根。
huáng fēng duō   qīng tái zhuàn shí   cán bēi shàng rèn hén yuàn guī lái   chóu jiá dié luó qún
xián zhù āi qín   qún yīng zhī shàng xiāo hún zuì duān   liáng   juān mèi nán fēn
gōng shuí wèn shāng xīn shǐ   zhǐ pān huā xiǎo   yóu zhēn mín miào zhòng juān   rán jīn wǎn qiān chūn
mái xiāng sān xīng   yǎn pín é huī lěng yún dàn cóng jīn   cǎo nián nián   xiū zhǎng qíng gēn