高阳台

宋代 王观
红入桃腮,青回柳眼,韶华已破三分。人不归来,空教草怨王孙。平明几点催花雨,梦半阑、欹枕初闻。问东君,因甚将春,老了闲人。 东郊十里香尘满,旋安排玉勒,整顿雕轮。趁取芳时,共寻岛上红云。朱衣引马黄金带,算到头、总是虚名。莫闲愁,一半悲秋,一半伤春。
hóng táo sāi   qīng huí liǔ yǎn   sháo huá sān fēn rén guī lái   kōng jiào cǎo yuàn wáng sūn píng míng diǎn cuī huā   mèng bàn lán zhěn chū wén wèn dōng jūn   yīn shén jiāng chūn   lǎo le xián rén
dōng jiāo shí xiāng chén mǎn   xuán ān pái   zhěng dùn diāo lún chèn fāng shí   gòng xún dǎo shàng hóng yún zhū yǐn huáng jīn dài   suàn dào tóu zǒng shì míng xián chóu   bàn bēi qiū   bàn shāng chūn