高卧

宋代 陆游
省户归来不计年,悠然高卧镜湖边。 勾帘每对千峰雨,接竹新分一脉泉。 学问诚身元有道,厄穷知我岂非天。 虚名自古能为累,正恐人看直一钱。
shěng guī lái nián   yōu rán gāo jìng biān
gōu lián měi duì qiān fēng   jiē zhú xīn fēn mài quán
xué wèn chéng shēn yuán yǒu dào   è qióng zhī fēi tiān
míng néng wéi lèi   zhèng kǒng rén kàn zhí qián