高松

唐代 李商隐
高松出众木,伴我向天涯。客散初晴候,僧来不语时。 有风传雅韵,无雪试幽姿。上药终相待,他年访伏龟。
gāo sōng chū zhòng   bàn xiàng tiān sàn chū qíng hòu   sēng lái shí
yǒu fēng chuán yùn   xuě shì yōu 姿 shàng yào zhōng xiāng dài   nián fǎng 访 guī