高斯亿为余画竹以诗报之

清代 查慎行
画竹原从草书出,眼中孰是张芝笔?高生善书久绝伦,馀技兼为竹写真。 自言亦用狂草法,颇觉游戏能通神。无诸城中少修竹,客舍连旬苦炎毒。 赖君妙手补化工,为我一挥终十幅。幅终掷笔风雨来,野人疏爽心颜开。 须臾雨止墨光湿,润入纸背生苍苔。老龙蜕骨瘦崛强,翠凤掉尾纷毰毸。 魄雄气大腕力壮,尽扫筱簜皆凡材。忽然幻作铁钩锁,世有诚悬应识我。 谓川千亩胸郁蟠,放纵精微无不可。文湖州脉继者难,后来独推王孟端。 人间多画风中柳,珍重萧郎十五竿。
huà zhú yuán cóng cǎo shū chū   yǎn zhōng shú shì zhāng zhī   gāo shēng shàn shū jiǔ jué lún   jiān wèi zhú xiě zhēn
yán yòng kuáng cǎo   jué yóu néng tōng shén zhū chéng zhōng shǎo xiū zhú   shè lián xún yán
lài jūn miào shǒu huà gōng   wèi huī zhōng shí zhōng zhì fēng lái   rén shū shuǎng xīn yán kāi
zhǐ guāng shī 湿   rùn zhǐ bèi shēng cāng tái lǎo lóng tuì shòu jué qiáng   cuì fèng diào wěi fēn péi sāi
xióng wàn zhuàng   jǐn sǎo xiǎo dàng jiē fán cái rán huàn zuò tiě gōu suǒ   shì yǒu chéng xuán yìng shí
wèi chuān qiān xiōng pán   fàng zòng jīng wēi wén zhōu mài zhě nán   hòu lái tuī wáng mèng duān
rén jiān duō huà fēng zhōng liǔ   zhēn zhòng xiāo láng shí gān 竿