高士咏·项橐

唐代 吴筠
太项冥虚极,微远不可究。禀量合太初,返形寄童幼。 孔父惭至理,颜生赖真授。泛然同万流,无迹世莫觏。
tài xiàng míng   wēi yuǎn jiū bǐng liàng tài chū   fǎn xíng tóng yòu
kǒng cán zhì   yán shēng lài zhēn shòu fàn rán tóng wàn liú   shì gòu