高士咏·师金

唐代 吴筠
圣人贵素朴,礼义非玄同。师金告颜生,可谓达化宗。 夫子饰刍狗,自然道斯穷。应物方矫行,俯仰靡不通。
shèng rén guì piáo   fēi xuán tóng shī jīn gào yán shēng   wèi huà zōng
shì chú gǒu   rán dào qióng yìng fāng jiǎo xíng   yǎng tōng