高士咏 其四十七 孙公和

唐代 吴筠
孙登好淳古,卉服从穴居。弹琴合天和,读易见象初。 终日无愠色,恬然在玄虚。贻言诫叔夜,超迹安所如。
sūn dēng hǎo chún   huì cóng xué tán qín tiān   jiàn xiàng chū
zhōng yùn   tián rán zài xuán yán jiè shū   chāo ān suǒ