高士咏 其三十一 南郭子綦

唐代 吴筠
子綦方隐几,冥寂久灰心。悟来应颜游,清义杳何深。 含响尽天籁,有言同鷇音。是非不足辩,安用劳神襟。
zi fāng yìn   míng jiǔ huī xīn lái yīng yán yóu qīng   yǎo shēn    
hán xiǎng jǐn tiān lài   yǒu yán tóng kòu yīn shì fēi biàn ān   yòng láo shén jīn