高士咏。庞德公

唐代 吴筠
庞公栖鹿门,绝迹远城市。超然风尘外,自得丘壑美。 耕凿勤厥躬,耘锄课妻子。保兹永无患,轩冕何足纪。
páng gōng 鹿 mén   jué yuǎn chéng shì chāo rán fēng chén wài   qiū měi
gēng záo qín jué gōng   yún chú bǎo yǒng huàn   xuān miǎn