高士咏·汉阴丈人

唐代 吴筠
野哉汉阴叟,好古遂忘机。抱瓮诚亦勤,守朴全道微。 子贡初不达,听言识其非。已为风波人,恍惘失所依。
zāi hàn yīn sǒu   hào suì wàng bào wèng chéng qín   shǒu piáo quán dào wēi
gòng chū   tīng yán shí fēi wèi fēng rén   huǎng wǎng shī suǒ