高士咏·韩康

唐代 吴筠
伯休抱遐心,隐括自为美。卖药不二价,有名反深耻。 安能受玄纁,秉愿终素履。逃遁从所尚,萧萧绝尘轨。
xiū bào xiá xīn   yǐn kuò wèi měi mài yào èr jià   yǒu míng fǎn shēn chǐ
ān néng shòu xuán xūn   bǐng yuàn zhōng táo dùn cóng suǒ shàng   xiāo xiāo jué chén guǐ