高士咏。董威辇

唐代 吴筠
董京依白社,散发咏玄风。心出区宇外,迹参城市中。 嚣尘不能杂,名位安可笼。匿影留雅什,精微信难穷。
dǒng jīng bái shè   sàn yǒng xuán fēng xīn chū wài   cān chéng shì zhōng
xiāo chén néng   míng wèi ān lóng yǐng liú shí   jīng wēi xìn nán qióng