高山引

唐代 宋之问
攀云窈窕兮上跻悬峰,长路浩浩兮此去何从。 水一曲兮肠一曲,山一重兮悲一重。松槚邈已远, 友于何日逢。况满室兮童稚,攒众虑于心胸。 天高难诉兮远负明德,却望咸京兮挥涕龙钟。
pān yún yǎo tiǎo shàng xuán fēng   cháng hào hào cóng
shuǐ cháng   shān zhòng bēi zhòng sōng jiǎ miǎo yuǎn  
yǒu féng kuàng mǎn shì tóng zhì   zǎn zhòng xīn xiōng
tiān gāo nán yuǎn míng   què wàng xián jīng huī lóng zhōng