高山流水·弹琴
刺桐花外雨丝丝。正湘纹、午梦惊回。睡起泪沾衣。
芳情不遣人知。慵料理、酒斝茶卮。拍幽恨惟有,膝横玉柱,手按金徽。
况卓娘薄命,新谱白头词。
堪悲。相亲不相见,凭腕下、写出相思。征棹已迟迟。
鱼腹书尚依稀。最凄凉、鹊别鸾离。从此后羡煞,秦家箫玉,彩凤双飞。
空思量昔日,同启锦囊时。
cì
刺
tóng
桐
huā
花
wài
外
yǔ
雨
sī
丝
sī
丝
zhèng
。
xiāng
正
wén
湘
wǔ
纹
mèng
、
jīng
午
huí
梦
shuì
惊
qǐ
回
lèi
。
zhān
睡
yī
起
泪
沾
衣
。
fāng
芳
qíng
情
bù
不
qiǎn
遣
rén
人
zhī
知
yōng
。
liào
慵
lǐ
料
jiǔ
理
jiǎ
、
chá
酒
zhī
斝
pāi
茶
yōu
卮
hèn
。
wéi
拍
yǒu
幽
xī
恨
héng
惟
yù
有
,
zhù
膝
shǒu
横
àn
玉
jīn
柱
,
huī
手
按
金
徽
。
kuàng
况
zhuó
卓
niáng
娘
bó
薄
mìng
命
,
xīn
新
pǔ
谱
bái
白
tóu
头
cí
词
。
kān
堪
bēi
悲
xiāng
。
qīn
相
bù
亲
xiāng
不
jiàn
相
píng
见
,
wàn
凭
xià
腕
xiě
下
chū
、
xiāng
写
sī
出
zhēng
相
zhào
思
yǐ
。
chí
征
chí
棹
已
迟
迟
。
yú
鱼
fù
腹
shū
书
shàng
尚
yī
依
xī
稀
zuì
。
qī
最
liáng
凄
què
凉
bié
、
luán
鹊
lí
别
cóng
鸾
cǐ
离
hòu
。
xiàn
从
shā
此
qín
后
jiā
羡
xiāo
煞
,
yù
秦
cǎi
家
fèng
箫
shuāng
玉
,
fēi
彩
凤
双
飞
。
kōng
空
sī
思
liáng
量
xī
昔
rì
日
,
tóng
同
qǐ
启
jǐn
锦
náng
囊
shí
时
。