高山别邻几

宋代 苏舜钦
高山扶层巅,下与地盘结。气贯不变移,泽枯乃朽裂。 有如善人交,生死两固节。语默无异方,黯沮在为别。 世风随日俭,俗态逐势热。负予好古心,嘘叹星斗灭。 近得邻几生,胸怀贮霜雪。饥渴入诗书,趣向著羁绁。 又与斯人离,先日心破折。古也当贻言,在子可扪舌。 奈何区区诚,敢以御者说。器成必刓琢,德润资澡刷。 安文谩徽墨,古训乃佩玦。帝门急豪英,济物无自孑。
gāo shān céng diān   xià pán jié guàn biàn   nǎi xiǔ liè
yǒu shàn rén jiāo   shēng liǎng jié fāng   àn zài wéi bié
shì fēng suí jiǎn   tài zhú shì hào xīn   tàn xīng dǒu miè
jìn lín shēng   xiōng huái 怀 zhù shuāng xuě shī shū   xiàng zhù xiè
yòu rén   xiān xīn zhé dāng yán   zài zi mén shé
nài chéng   gǎn zhě shuō chéng wán zhuó   rùn zǎo shuā
ān wén mán huī   xùn nǎi pèi jué mén háo yīng   jié