高楠

唐代 杜甫
楠树色冥冥,江边一盖青。近根开药圃,接叶制茅亭。 落景阴犹合,微风韵可听。寻常绝醉困,卧此片时醒。
nán shù míng míng   jiāng biān gài qīng jìn gēn kāi yào   jiē zhì máo tíng
luò jǐng yīn yóu   wēi fēng yùn tīng xún cháng jué zuì kùn   piàn shí xǐng