高楼曲

宋代 赵崇嶓
高楼漠漠东风尘,花须落溪生绿云。 艳歌美酒消好春,千金难解青娥颦。 燕莺语言凤凰意,画空不成天似水。 潮红晕脸浓蛾低,门前采蘩春正迟。
gāo lóu dōng fēng chén   huā luò shēng 绿 yún  
yàn měi jiǔ xiāo hǎo chūn   qiān jīn nán jiě qīng é pín  
yàn yīng yán fèng huáng   huà kōng chéng tiān shì shuǐ  
cháo hóng yùn liǎn nóng é   mén qián cǎi fán chūn zhèng chí