高楼春

宋代 徐积
山阳有客似相如,身著儒衣当酒垆。尘埃市井不到处,烟霞往往生衣裾。 一竿横挂数幅帛,题云酒味如醍醐。三月高楼满春色,椒浆琼液盈金壶。 盘罗江笋烹淮鱼,樱实赤玉梅绀肤。弹丝敲金半空里,醉挥玉爵撞珊瑚。 凭阑直下是烟火,坐上清风凌太虚。夜深正然红蜡烛,罗幕遮风留客宿。 是人俱爱何家楼,自是何君德如玉。
shān yáng yǒu shì xiàng   shēn zhù dāng jiǔ chén āi shì jǐng dào chù yān   xiá wǎng wǎng shēng    
gān 竿 héng guà shù   yún jiǔ wèi sān yuè gāo lóu mǎn chūn jiāo   jiāng qióng yíng jīn    
pán luó jiāng sǔn pēng huái   yīng shí chì méi gàn tán qiāo jīn bàn kōng zuì   huī jué zhuàng shān    
píng lán zhí xià shì yān huǒ   zuò shàng qīng fēng líng tài shēn zhèng rán hóng zhú luó   zhē fēng liú   宿  
shì rén ài jiā lóu   shì jūn