高楼

宋代 刘攽
青楼高高危九衢,朱栏画栱相倾扶。佳人当轩玉不如,红帘翠幕深沉居。 危弦促柱鸣笙竽,哀音感耳心意舒。浮云不行飞鸟徐,游人驻车马踟蹰。 嘉肴桂酒白玉壶,浩唱烂醉何所居。乐极哀多盈必虚,世故万变谁能图。 飞鸢堕鼠残诸虞,里闾豪杰何时无。茂陵老儒空叹息,曲突徙薪才赐帛。
qīng lóu gāo gāo wēi jiǔ   zhū lán huà gǒng xiāng qīng jiā rén dāng xuān hóng   lián cuì shēn chén    
wēi xián zhù míng shēng   āi yīn gǎn ěr xīn shū yún xíng fēi niǎo yóu   rén zhù chē chí chú    
jiā yáo guì jiǔ bái   hào chàng làn zuì suǒ āi duō yíng shì   wàn biàn shuí néng    
fēi yuān duò shǔ cán zhū   háo jié shí mào líng lǎo kōng tàn   xīn cái