高克明溪山雪霁图歌

明代 王世贞
丹青笔长意苦短,帝遣营丘写清远。范宽老死克明在,与乞天公旧时腕。 三绝亲教圣人赞,七尺不嚇侏儒饭。玉堂供奉寒葳蕤,瑶花片片堕瑶池。 朝回小阁昼拄笏,却忆溪山初霁时。羲和鞭轮逐滕六,飘瞥嵯峨压茅屋。 摆脱千枝万枝白,洗出三峰五峰绿。阴崖犹冒太古絮,阳壑争倾片时玉。 枯槎顶秃瘦骨愁,小艇不蔽风飕飗。长年袖手唤不起,疑是兴阑王子猷。 狐帽蒙头看山坐,榾柮煨垆酒权大。纵无灞陵驴背诗,肯作长安被中饿。 乾坤舄奕扬清辉,万象贾勇精神飞。兴来毛颖纵横出,一点一缀皆天机。 欲知真宰愁绝处,此翁盘礴初解衣。吾家爱弟饶画癖,购得图看三叹息。 毋论骨格超马夏,胜代何人办焦墨。虚堂把玩六月寒,指端秀色来眉端。 便欲移家此中住,遍踏琼瑶天地残。
dān qīng zhǎng duǎn   qiǎn yíng qiū xiě qīng yuǎn fàn kuān lǎo míng zài   tiān gōng jiù shí wàn    
sān jué qīn jiào shèng rén zàn   chǐ xià zhū fàn táng gòng fèng hán wēi ruí yáo   huā piàn piàn duò yáo chí    
cháo huí xiǎo zhòu zhǔ   què shān chū shí biān lún zhú téng liù piāo   piē cuó é máo    
bǎi tuō qiān zhī wàn zhī bái   chū sān fēng fēng 绿 yīn yóu mào tài yáng   zhēng qīng piàn shí    
chá dǐng shòu chóu   xiǎo tǐng fēng sōu liú cháng nián xiù shǒu huàn   shì xīng lán wáng yóu    
mào méng tóu kàn shān zuò   duò wēi jiǔ quán zòng líng bèi shī kěn   zuò cháng ān bèi zhōng è   饿  
qián kūn yáng qīng huī   wàn xiàng yǒng jīng shén fēi xīng lái máo yǐng zòng héng chū   diǎn zhuì jiē tiān    
zhī zhēn zǎi chóu jué chù   wēng pán chū jiě jiā ài ráo huà gòu   de kàn sān tàn    
lùn chāo xià   shèng dài rén bàn jiāo táng wán liù yuè hán zhǐ   duān xiù lái méi duān    
biàn 便 jiā zhōng zhù   biàn qióng yáo tiān cán