高赋亭二首 其一
耳外蜩螗响切才,眼前冈麓秀环回。曦光堕地收风尽,云脚遮山送雨来。
长恐易成多事恨,可怜难见绝尘才。何由上得昆崙顶,试使烦襟磊落开。
ěr
耳
wài
外
tiáo
蜩
táng
螗
xiǎng
响
qiè
切
cái
才
,
yǎn
眼
qián
前
gāng
冈
lù
麓
xiù
秀
huán
环
huí
回
xī
。
guāng
曦
duò
光
dì
堕
shōu
地
fēng
收
jǐn
风
yún
尽
,
jiǎo
云
zhē
脚
shān
遮
sòng
山
yǔ
送
lái
雨
来
。
zhǎng
长
kǒng
恐
yì
易
chéng
成
duō
多
shì
事
hèn
恨
,
kě
可
lián
怜
nán
难
jiàn
见
jué
绝
chén
尘
cái
才
hé
。
yóu
何
shàng
由
dé
上
kūn
得
lún
昆
dǐng
崙
shì
顶
,
shǐ
试
fán
使
jīn
烦
lěi
襟
luò
磊
kāi
落
开
。