告春亭

宋代 朱翌
竟日成清坐,因行或抚松。 墙阴连曲浪,木杪涌奇峰。 要路看公等,闲乡属我侬。 未春花已尽,春到若为容。
jìng chéng qīng zuò   yīn xíng huò sōng  
qiáng yīn lián làng   miǎo yǒng fēng  
yào kàn gōng děng   xián xiāng shǔ nóng  
wèi chūn huā jǐn   chūn dào ruò wéi róng