高安会谅师出诸公所惠诗求予为赋用祖原韵

宋代 释德洪
黄尘踏遍江南岸,矫首无言对河汉。故山有屋埋深云,一夜归心掣不断。 山舟日夜去无休,挽绳欲系惭无由。纷纷世态真一梦,顾我所为如直钩。 绿锦江头识谅禅,倾坐高谈象帝先。疑君即是僧太白,不然无乃真弥天。 仙风袭人欲轻举,天容道气出眉宇。拥坐衣裳堕不收,山水怀云轻百补。 我今老倦亦慵参,去死正如三眠蚕。相看一笑有佳约,他日同归五老庵。 人生真若屈伸肘,萍浮梗泛因邂逅。料君有胆大于身,未应搜索因诗瘦。 閒亭夏木初垂阴,相逢还得同携手。未见千首万丈光,先看七步才八斗。
huáng chén biàn jiāng nán àn   jiǎo shǒu yán duì hàn shān yǒu mái shēn yún   guī xīn chè duàn    
shān zhōu xiū   wǎn shéng cán yóu fēn fēn shì tài zhēn mèng   suǒ wéi zhí gōu    
绿 jǐn jiāng tóu shí liàng chán   qīng zuò gāo tán xiàng xiān jūn shì sēng tài bái   rán nǎi zhēn tiān    
xiān fēng rén qīng   tiān róng dào chū méi yōng zuò shang duò shōu shān   shuǐ huái yún 怀 qīng bǎi    
jīn lǎo juàn yōng cān   zhèng sān mián cán xiāng kàn xiào yǒu jiā yuē   tóng guī lǎo ān    
rén shēng zhēn ruò shēn zhǒu   píng gěng fàn yīn xiè hòu liào jūn yǒu dǎn shēn wèi   yìng sōu suǒ yīn shī shòu    
xián tíng xià chū chuí yīn   xiāng féng hái tóng xié shǒu wèi jiàn qiān shǒu wàn zhàng guāng xiān   kàn cái dǒu