高安道中有怀故人李彤
寒起溪边芦荻风,霜林病叶未全红。雁随云落斜阳外,舟傍山行晚照中。
极目闲愁愁欲绝,满川离恨恨无穷。天涯更送亲朋去,尊酒何时再得同。
hán
寒
qǐ
起
xī
溪
biān
边
lú
芦
dí
荻
fēng
风
,
shuāng
霜
lín
林
bìng
病
yè
叶
wèi
未
quán
全
hóng
红
yàn
。
suí
雁
yún
随
luò
云
xié
落
yáng
斜
wài
阳
zhōu
外
,
bàng
舟
shān
傍
xíng
山
wǎn
行
zhào
晚
zhōng
照
中
。
jí
极
mù
目
xián
闲
chóu
愁
chóu
愁
yù
欲
jué
绝
,
mǎn
满
chuān
川
lí
离
hèn
恨
hèn
恨
wú
无
qióng
穷
tiān
。
yá
天
gèng
涯
sòng
更
qīn
送
péng
亲
qù
朋
zūn
去
,
jiǔ
尊
hé
酒
shí
何
zài
时
dé
再
tóng
得
同
。