感遇·之卅一

唐代 陈子昂
朅来豪游子。 势利祸之门。 如何兰膏叹。 感激自生冤。 众趋明所避。 时弃道犹存。 云渊既已失。 罗网与谁论。 箕山有高节。 湘水有清源。 唯应白鸥鸟。 可为洗心言。
qiè lái háo yóu
shì huò zhī mén
lán gāo tàn
gǎn shēng yuān
zhòng míng suǒ
shí dào yóu cún
yún yuān shī
luó wǎng shuí lùn
shān yǒu gāo jié
xiāng shuǐ yǒu qīng yuán
wéi yīng bái ōu niǎo
wèi xīn yán