感遇·之七

唐代 陈子昂
白日每不归。 青阳时暮矣。 茫茫吾何思。 林卧观无始。 众芳委时晦。 鶗鴂鸣悲耳。 鸿荒古已颓。 谁识巢居子。
bái měi guī
qīng yáng shí
máng máng
lín guān shǐ
zhòng fāng wěi shí huì
jué míng bēi ěr
hóng 鸿 huāng tuí
shuí shí cháo