感寓四首

宋代 戴复古
采薇人固高,饮露蝉遂清。 谋兹一粒粟,举世共营营。 营营亦多涂,中有亏与盈。 陋巷一箪食,朱门九鼎烹。 穷达各有命,繄谁主权衡。 吾生未可必,秋风白发生。
cǎi wēi rén gāo   yǐn chán suì qīng
móu   shì gòng yíng yíng
yíng yíng duō   zhōng yǒu kuī yíng
lòu xiàng dān   zhū mén jiǔ dǐng pēng
qióng yǒu mìng   shuí zhǔ quán héng
shēng wèi   qiū fēng bái shēng