感寓四首

宋代 戴复古
红紫妾路尘,绿树有嘉色。 刳心晚闻道,玩物若有得。 青春坐销歇,方兹见真实。 人生到中年,胡不保明德。 秋风堕庭梧,栖凤去无迹。 矫首碧云端,一语三叹息。
hóng qiè chén   绿 shù yǒu jiā
xīn wǎn wén dào   wán ruò yǒu de
qīng chūn zuò xiāo xiē   fāng jiàn zhēn shí
rén shēng dào zhōng nián   bǎo míng
qiū fēng duò tíng   fèng
jiǎo shǒu yún duān   sān tàn