感寓四首

宋代 戴复古
夜雨挟西风,摵摵撼庭树。 浮生堪几秋,青鬓忽已素。 铅刀刲九牛,策蹇望长路。 所操莽无奇,自好徒自误。 改弦调新声,履道易故步。 收功在桑榆,其敢怨迟莫。
xié 西 fēng   shè shè hàn tíng shù
shēng kān qiū   qīng bìn
qiān dāo kuī jiǔ niú   jiǎn wàng cháng
suǒ cāo mǎng   hào
gǎi xián diào xīn shēng   dào
shōu gōng zài sāng   gǎn yuàn chí