感遇十首次韵和黄著作鲁直以将穷山海迹胜绝

宋代 晁补之
江南盛郁蒸,代北纷霰雪。 卞生无出游,何以得此刖。 一朝有天运,春华未萎绝。 吾犹托雄鸠,而彼固不拙。
jiāng nán shèng zhēng   dài běi fēn xiàn xuě
biàn shēng chū yóu   yuè
zhāo yǒu tiān yùn   chūn huā wèi wěi jué
yóu tuō xióng jiū   ér zhuō