感遇其一

唐代 李白
吾爱王子晋,得道伊洛滨。金骨既不毁,玉颜长自春。 可怜浮丘公,猗靡与情亲。举首白日间,分明谢时人。 二仙去已远,梦想空殷勤。 可叹东篱菊,茎疏叶且微。虽言异兰蕙,亦自有芳菲。 未泛盈樽酒,徒沾清露辉。当荣君不采,飘落欲何依。 昔余闻姮娥,窃药驻云发。不自娇玉颜,方希炼金骨。 飞去身莫返,含笑坐明月。紫宫夸蛾眉,随手会凋歇。 宋玉事楚王,立身本高洁。巫山赋彩云,郢路歌白雪。 举国莫能和,巴人皆卷舌。一感登徒言,恩情遂中绝。
ài wáng jìn   dào luò bīn jīn huǐ   yán zhǎng chūn
lián qiū gōng   qíng qīn shǒu bái jiān   fēn míng xiè shí rén
èr xiān yuǎn   mèng xiǎng kōng yīn qín
tàn dōng   jīng shū qiě wēi suī yán lán huì   yǒu fāng fēi
wèi fàn yíng zūn jiǔ   zhān qīng huī dāng róng jūn cǎi   piāo luò
wén héng é   qiè yào zhù yún jiāo yán   fāng liàn jīn
fēi shēn fǎn   hán xiào zuò míng yuè gōng kuā é méi   suí shǒu huì diāo xiē
sòng shì chǔ wáng   shēn běn gāo jié shān cǎi yún   yǐng bái xuě
guó néng   rén jiē juǎn shé gǎn dēng yán   ēn qíng suì zhōng jué