感寓 其四十五

宋代 王称
桂树生高岭,扬芬散天风。濯濯甘露滋,泠泠被芳丛。 托根既得所,众卉羞与同。幽兰独何为,憔悴荆棘中。
guì shù shēng gāo lǐng   yáng fēn sàn tiān fēng zhuó zhuó gān   líng líng bèi fāng cóng
tuō gēn de suǒ   zhòng huì xiū tóng yōu lán wéi   qiáo cuì jīng zhōng