感寓 其十五

宋代 刘弇
神器不可为,天下乃大物。唐尧禅虞舜,兹谓能事毕。 奈何燕之哙,智诈穷晚出。子丕代衰汉,真情愈难诘。 切云镂丰碑,豪誇洒雄笔。当时许昌事,埋没十六七。 那知石勒笑,正在骋欺术。茫茫千载间,高光竟谁匹。
shén wèi   tiān xià nǎi táng yáo chán shùn   wèi néng shì    
nài yàn zhī kuài   zhì zhà qióng wǎn chū zi dài shuāi hàn zhēn   qíng nán jié    
qiè yún lòu fēng bēi   háo kuā xióng dāng shí chāng shì mái   shí liù    
zhī shí xiào   zhèng zài chěng shù máng máng qiān zǎi jiān gāo   guāng jìng shuí